về ta không nghe ngươi đâu . Cẩn Tường lại trở về thưa với Khổng Minh tự sự .
Khổng Minh cả giận nói :
- Thằng giặc nay thất hổn, một cái thành nhỏ ấy bộ cố thủ nổi với ta sao ? Nói đoạn dốc binh thẳng tới thành, truyền quân sĩ dùng thang leo trèo lên. Hích Chiêu bèn khiến quân dùng tên lửa bắn vất ra làm cho thang bị cháy
Khổng Minh vừa khiến quân đào đất lấp hào, rồi thừa thế đoạt thành, thì lại có quân phi báo Tào Tuấn sai Tào Chơn làm Ðô Ðốc , Vương Song làm tiên phong kéo binh đến cứu ứng.
Khổng Minh hỏi ai dám ra cự địch thì Ngụy Diên xin đi .
Khổng Minh nói :
- Tướng quân là Tiên phuông nhiều trách nhiệm chớ nên đi .Tùy tướng của Nguỵ Diên là Tả Hùng bèn xin ra chận Vương Song.
Khổng Minh y lời .
Rồi đó, tùy tướng Cung Khởi cũng ứng tiếng xin đi .
Khổng Minh bèn cấp cho mỗi người ba ngàn quân, vội vã ra đi .
Tả Hùng và Cung Khởi chống lại với Vương Song. Ðánh chưa đầy vài hiệp thì bị Vương Song chém cho một đao nhào xuống ngựa .
Quân thua về thưa với Khổng Minh.
Khổng Minh thất kinh bèn sai Liêu Hóa , Vương Bình và Trương Ngưng ra đánh.
Cả ba dẫn quân cự địch.
Trương Ngưng giục ngựa ra trước, đánh đặng vài hiệp .Vương Song vờ thua chạy. Ngưng đuổi theo. Song bèn quay ngựa ném Ngưng một chùy. Ngưng bị hộc máu mà chạy. Song đuổi theo Ngưng. Nhờ Liêu Hóa và Vương Bình xông ra cứu được phò về trại.
Bị hao mất hai tướng .
Khổng Minh gọi Khương Duy vào mà nói :
- Ðường Trần Thương đi không được, ngươi có kế chi chăng ?
Khương Duy thưa :
- Thừa tướng nên khiến một tướng nương theo mé nước đóng trại cố thủ. Rồi khiến một đạo binh chận đường phòng binh Nhai Ðình đến đánh. Còn Thừa Tướng sẽ dẫn đại binh lấy Kỳ Sơn. Tôi sẽ dùng kế như vậy , như vậy. . . ắt bắt được Tào Chơn.
Khổng Minh bèn sai Vương Bình, Ly Khôi dẫn binh phục nơi đường nhỏ Nhai Ðình. Ngụy Diên dẫn binh giữ Trần Thương. Mã Ðại tiên phong ; Trương Bào với Quan Hưng do theo đường nhỏ đi ngỏ Tà Cốc, nhắm Kỳ Sơn tấn phát.

Về phần Tào Chơn, từ khi Tào Tuấn dùng lại Tư Mã Ý, thì sợ Ý đoạt hết công lao nên cố gắng điều binh chống Thục. Khi nghe Hích Chiêu giữ được Trần Thương, Vương Song chém được tướng Thục thì cả mừng. Ngày kia bỗng bắt được kẻ tế tác ở San Cốc đem về.
Tào Chơn tra hỏi, y thưa :
- Tôi không phải kẻ gian tế vì có việc mật nên muốn ra mắt Ðô Ðốc, rủi bị bắt đó thôi .
Tào Chơn nhẹ lời :
- Cơ mật gì vậy ?
Tên ấy thưa :
- Tôi là người tâm phúc của Khương Bá Uớc đến dâng mật thư.
Tào Chơn mở thư xem, đại ý rằng :
- Tôi là Khương Duy, tướng có tội. Nhưng bị Khổng Minh dùng kế nên phải chịu đầu hàng. Nay binh Thục kéo đến đây, Khổng Minh lại có ý nghi tôi, nên tôi muốn được đái công chuộc tội. Vậy nên binh Thục đến thì Ðô Ðốc cứ trá bại mà chạy, chừng nào thấy nổi lửa thì hãy quay binh lại đánh. Tôi sẽ đốt hết lương thảo. Như vậy ắt bắt được Khổng Minh.
Tào Chơn cả mừng, trọng thưởng kẻ đem thơ và cho về báo với Khương Duy cứ làm y kế .
Tào Chơn hỏi Bí Diệu, Diệu thưa :
- Khổng Minh đa mưu, Khương Duy túc kế. Vậy chớ tin !
Tào Chơn nói :
- Duy là người của Ngụy há phản Ngụy sao ?
Bí Diệu thưa :
- Hãy để tôi đến tiếp ứng với Khương Duy, nếu thành thì công cùng về Ðô Ðốc, nếu bại, tôi sẽ gánh hết cho.
Tào Chơn nghe theo bèn khiến Bí Diệu kéo binh đến Tà Cốc.
Lối hoàng hôn, có quân về báo :
- Ðường Tà Cốc có binh Thục kéo đến.
Bí Diệu liền tiến quân.
Binh Thục lui, binh Ngụy ào tới, hứng thấy Khổng Minh ngồi trên xe, kêu Bí Diệu mà nói :
- Hãy về bảo Tào Chơn ra đây nói chuyện !
Bí Diệu hét lớn :
- Chúa tướng há lại nói chuyện với bay .
Khổng Minh cả giận, giơ cán quạt lên, tức thì binh Thục ùa ra đánh phía hậu.
Bí Diệu lại thấy phía sau có lửa cháy, ngỡ là Khương Duy đã cử sự, bèn lướt tời mà đánh..
Bỗng hai đạo binh Trương Bào và Quan Hưng xông ra chận lại. Trên núi tên bắn xuống như mưa.
Bí Diệu biết mình trúng kế cố đánh nhầu.
Lại gặp Khương Duy chận lại, rồi cười :
- Ta gạt Tào Chơn, nhưng y không đến lại sai ngươi đến đây mà lãnh cái chết. Thiệt uỗng .
Bí Diệu thấy không có lối rút , tự vận mà chết.
Khổng Minh rốc binh tới Kỳ Sơn đóng trại, rồi nói với Khương Duy :
- Tiếc vì dùng mưu lớn vào việc nhỏ.
Tào Chơn hay tin Bí Diệu đã chết thì ăn năn vô cùng, suốt đêm nghĩ kế lui binh, lại khiến người về tâu với Ngụy Chúa tự sự. 

Hồi 97

Theo Hớn binh , Vương Song bị chém
Lấy Trần Thương , Gia Cát đề binh
Ðang lâm trào, Tào Tuấn được tin báo :
- Ðô Ðốc Tào Chơn bại trận , binh Thục đã ra khỏi Kỳ Sơn .
Tào Tuấn thất kinh vội hỏi Tư Mã Ý :
- Không hay khanh có kế chi ?
Tư Mã Ý đáp :
- Tôi biết chúng sẽ ra ngả Trần Thương nên đã khiến Hích Chiêu đến đó. Lại có Vương Song cứu ứng thì chúng không dám vận lương theo đường ấy. Như vậy binh Thục lương chỉ đủ ăn một tháng. Vậy xin cứ giáng chỉ cho Tào Chơn cố thủ đừng đánh. Ðộ một tháng binh Thục hết lương ắt phải chạy. Lúc đó bắt Khổng Minh dễ lắm .
Tào Tuấn nói :
- Khanh biết vậy thì cứ đem quân đến đánh có hơn không ?
Tư Mã Ý thưa :
- Tôi còn đề phòng Ðông Ngô .
Tào Tuấn sai người đến bảo Tào Chơn phải cố thủ, chớ không được đánh.

Ngày kia đang thương nghị , bỗng có chiếu truyền phải cố thủ, Tào Chơn không hiễu.
Quách Hoài thưa :
- Ấy là kế của Tư Mã Ý .
Tôn Lễ thưa :
- Nếu binh Thục thực đã hết lương thì tôi giả đi vận lương rồi chở cỏ khô, binh Thục ắt sẽ đến cướp, chờ chúng lọt vào giữa tôi sẽ nổi lửa đốt tất sẽ thắng .
Tào Chơn khen hay bèn sai Tôn Lễ y kế .

Nói về Khổng Minh ở Kỳ Sơn thường sai quân đến khiêu chiếu, quân Ngụy cứ cố thủ không chịu ra.
Khổng Minh nói với Khương Duy :
- Nay binh Ngụy không ra đánh, đó vì đường Trần Thương chuyển vận không thông, các nẻo nhỏ khó đi, ta tính lương thảo đem theo chỉ đủ cho một tháng. Vậy phải tính sao ?
Khương Duy thưa :
- Tôi cũng đang lo việc ấy ; nhưng tính chưa ra ?
Ðang bàn bạc thì có tin tại núi Kỳ Sơn, binh Ngụy đang giải lương thực rất nhiều.
Khổng Minh bèn lên xe đến quan sát rồi nói :
- Ðó là mưu kế gạt ta, vì bọn Ngụy biết ta thiếu lương . Vậy ta phải tương kế tựu kế mới xong
Nói xong, khiến Mã Ðại dẫn binh và dặn :
- Hễ thấy chúng thì đừng cướp giật, cứ đến chỗ đầu gió nổi lửa. Nếu các xe cỏ ấy cháy rồi ắt binh Ngụy đến vây trại ta. Lại sai Mã Trung và Trương Ngưng đến vây phủ .
Rồi kêu Trương Bào và Quan Hưng mà dặn :
- Ðêm nay hễ thấy tại núi Kỳ Sơn dậy lửa thì phục binh quanh dinh Tào Chơn, chờ chúng ra rồi vào cướp trại .
Sau đó kêu Ngô Bang, Ngô ý dặn :
- Ðêm nay Ngụy sẽ cướp trại ta, hai người hãy dẫn binh ra ngoài, chờ địch vào trại rồi kéo binh đánh áp.
Cắt đặt xong, Khổng Minh lên ngồi trên núi Kỳ Sơn. Còn binh Ngụy biết chắc binh Thục sẽ cướp lương bèn về báo cho Tào Chơn.
Tào Chơn kêu Trương Hổ, Nhạc Lâm dặn :
- Ðêm nay phía núi Kỳ Sơn có lửa cháy tức binh Thục cho quân đến cứu. Vậy phải làm thế này...thế nầy. . .
Hai tướng lãnh mạng ra đi, rồi lên chỗ cao mà canh chừng hiệu lửa.
Tôn Lễ phục tại núi Kỳ Sơn, bỗng thấy Mã Ðại lẳng lặng đến, thấy xe đi từng lớp, lại cắm cờ rất nhiều . Lúc ấy gió Nam thổi mạnh.
Mã Ðại liền sai quân kéo tới, nổi lửa đốt hết xe cộ, lửa cháy rực trời.
Tôn Lễ thấy binh Thục đến cướp lương liền hô phục binh xông ra.
Lúc ấy Mã Trung và Trương Ngưng vây binh Ngụy vào giữa.
Tôn Lễ thất kinh, lại thấy Mã Ðại thì càng cả sợ , chống cự hồi lâu không được, binh Ngụy chết như rạ.
Tôn Lễ liều mạng chạy trốn.
Còn Trương Hổ thấy phía Tây dậy lửa thì mở toang cửa trại, rồi cùng Nhạc Lâm dẫn binh đến cướp trại Thục.
Khi đến nơi thấy trại trống không, lại vội thâu binh về đến giữa đường thì gặp Ngô Bang và Ngô Ý xông ra vừa giết vừa chặn đường về .
Hổ và Lâm dẫn tàn binh chạy về thì gặp Quan Hưng và Trương Bào nạt lớn :
- Trại của ngươi ta cướp rồi. Cút đi !
Trương Hổ và Nhạc Lâm thất kinh kéo quân thẳng đến trại Tào Chơn, kể lại mọi việc.
Chơn dậm đất than :
- Ta đã mắc mưu chúng rồi. May ta chưa phát binh, nếu chậm tí nữa ắt là nguy đến đại binh rồi.
Còn Khổng Minh thắng trận, truyền giao mật kế cho Ngụy Diên, còn một phía truyền rút binh.
Dương Nghi hỏi :
- Ta đang đại thắng, tại sao Thừa Tướng lui binh ?
Khổng Minh đáp :
- Nay ta thẳng. Nhưng Ngụy lại cố thủ nơi Trần Thương, thì thế nào ta cũng hụt lương. Nếu không thừa dịp mà rút ắt Ngụy binh sẽ được binh Trung Nguyên đến tiếp cứu, chừng đó thiếu lương có muộn về cũng không được .
Ðêm ấy Khổng Minh cứ để chiêng trong trong trại, dẫn quân binh đi hết. Còn Tào Chơn đang buồn rầu vì bại trận, bỗng có tin báo Trương Hấp đến.
Tào Chơn bèn thỉnh vào.
Trương Hấp thưa :
- Tôi vâng lệnh Thánh chỉ đến cùng Ðô Ðốc .
Tào Chơn hỏi :
- Tư Mã Ý có dặn gì ngươi chăng ?
Trương Hấp thưa :
- Tư Mã Ý nói hễ binh ta thắng thì giặc không lui về, còn như binh ta thua, giặc sẽ kéo về hết .
Tào Chơn nói :
- Ta vừa đại bại !
Trương Hấp thưa :
- Vậy phải cho người đến thám thính xem địch quân động tĩnh thế nào ?
Tào Chơn cho quân đi quan sát quả nhiên binh Thục đã lui hết.
Tào Chơn ăn năn không kịp.
Còn Ngụy Diên lệnh mật kế của Khổng Minh, đêm hôm đó về thẳng Hớn Trung.
Vương Song được tin, đốc binh đuổi theo.
Ngụy Diên cứ dẫn binh chạy dài, Vương Song cứ vỗ ngựa rượt theo.
Ði được một quãng ta, Vương Song quay lại thấy lửa cháy nới phía trại mình, bèn vội vã lui binh.
Ði đến gần mé núi bỗng Ngụy Diên xông ra hét lớn, Vương Song thất kinh trở tay không kịp, bị Ngụy Diên cho một đao bay đầu . Binh Ngụy vỡ chạy tứ tán. Ngụy Diên chậm rãi trở về .
Ngụy Diên về ra mắt Khổng Minh.
Khỗng Minh bèn bày yến tiệc khao quân sĩ.
Còn Tào Chơn khi nghe tin binh Thục đã kéo đi hết rồi , lại chết mất Vương Song buồn bực chẳng cùng, sau đó giao Quách Hoài, Trương Hấp , Tôn Lễ ở lại giữ Ải Khẫu, còn mình trở về Lạc Dương dưỡng bệnh.

Trong khi đó, Tôn Quyền đang chăm lo sửa sang trào chính, lại được tin Thục Chúa đã sai Khổng Minh hai lần ra khỏi Kỳ Sơn đánh Ngụy, Tào Chơn thất bại hai phen, làm cho binh Ngụy kinh hồn .
Tôn Quyền bàn rằng :
- Nay nhân dịp Ngụy thua Thục hai phen, ta cũng nên thừa cơ này đem binh phạt Ngụy có được chăng ?
Trương Chiêu thưa :
- Mới đây tới nghe trên núi Ðông San có phụng hoàng lại đậu, tại Ðại Giang có Huỳnh Long xuất hiện. Cứ điềm